PUHA 's Blog

"Do not pray for an easy life, pray for the strength to endure a difficult one."

  • Home
  • ABOUT BLOG
  • Contact


8.9.2017

Hôm nay tối thứ 6 ngày 8.9.2017 – sau 1 tuần cày cuốc dự án Aria 2 tại Gcomm ( cày từ Nha Trang, Cần Thơ cho đến Hồ Chí Minh) thay vì đi chơi LOL hay đi café gặp bạn bè chơi thì mình tham gia 1 cuộc hội thảo chủ đề Hướng dẫn Đọc sách nhanh.

Thật ra đối với mình thì chủ đề này không hề mới, mình đã nghiên cứu và thực hành kỹ năng này từ trước khi vào đại học rồi cơ. Lúc đó mình nghiên cứu qua quyền Bí quyết Luyện đọc nhanh của tác giả Tony Buzan. Bác này rất nổi tiếng với các phương pháp học tập nhanh như sơ đồ tư duy Mind Map và lập trình tư duy.

Lý do mình tham gia là muốn biết xem có kiến thức gì mới hay không ? Với lại dù đã biết nhưng sách của bác Tony là sách dịch và trong quá trình thực hành mình cảm thấy có rất nhiều vấn đề, vì vậy mình mong rằng buổi hội thảo này với hi vọng nhận được kinh nghiệm và những lời giải thích của một người Việt đã thực hành và luyện tập thành công kỹ năng.

Nói cho cùng ai lại chằng muốn tăng tốc độ đọc của mình. Nhất là những bạn có thói quen đọc sách. Và nghe nói diễn giả là một tiến sĩ nghiên cứu trùng tên của mình. Trình độ thạc sĩ trở lên có nghĩa là đã Master kỹ năng nào đó – rất đáng để học hỏi từ người như vậy chứ.

Những điều đáng khen.

Mới vào quán là bị ôm ngay 

Hội thảo được tổ chức tại không gian của quán Café Monkey in black (MIB), quán có lầu trệt giữ xe không thu phí, giữ xe khá dễ dàng, lúc mới vào có mấy bạn nhân viên khá thân thiện “hỏi thăm” và hướng dẫn mình. Có cả một bạn nữ mặc đồ thú bông ôm mình với thông điệp “ Free Hug” tối thứ 6.

Khi bắt đầu hội thảo mình khá bất ngờ vì diễn giả là 1 anh nam người Nghệ An mà chẳng ai biết là ai. Không giống như lời giới thiệu trên Facebook. Tuy nhiên anh này cũng mang lại một số giá trị cho mình.

Sinh khí và ngôn ngữ cơ thể.

Lúc trước mình có tham gia nhiều hội thảo với lý do là để có nhiều cơ hội tiếp xúc với các diễn giả. Vì bởi những người này thường có sức hút và ngôn ngữ cơ thể rất tốt.

Đối với anh diễn giả này cũng vậy, có thể cảm nhận ngay sinh khí và nhựa sống của anh này thông qua ngôn ngữ cơ thể rất tốt. Trang phục gọn gàng chỉnh tề, giọng nói to rõ, có nhịp điệu, rõ ràng anh này có kỹ năng thuyết trình và đã từng đứng trên những lớp lớn vì mình có thể cảm nhận giọng của anh ta có luyện tập, có nội lực và có khả năng tạo âm lớn nếu phải đặt vào tình huống là khán trường lớn.
Nói chung anh này truyền cho mình chút cảm hứng.

Nhắc lại cảm hứng đọc sách

Mình vẫn giữ thói quen mua và đọc sách, dù nhiều lúc thấy chán và không cần thiết, nhưng anh diễn giả đã gợi lại cho mình niềm cảm hứng và lý do vì sao việc đọc sách trước đây lại quan trọng với mình. Điều này rất quan trọng – niềm cảm hứng chính là động lực để bạn làm một việc gì đó.

Những kiến thức phổ quát

Tài liệu mà anh phát cho lớp và 2/3 bài thuyết trình của anh giúp tổng hợp rất tốt kiến thức. Theo mình nhớ thì việc đọc sách có 3 điều cần nhớ là : What/Why/How.
Đọc sách gì ? Tại sao phải đọc và Kỹ thuật đọc như thế nào ?

Đó là những điểm cộng và giá trị của buổi tối. Tuy nhiên có rất nhiều điểm làm mình khá thất vọng.

Không gian chật.

Không gian của buổi hội thảo khá “ấm cúng”. Gần 30 người được tổ chức trong căn phòng chỉ khoảng hơn 10 m2. Khoảng cách giữa diễn giả và thính giả dường như là bằng không. Không có chỗ để nước, hầu hết mọi người đều cầm ly nước trên tay hoặc uống hết rồi để dưới chân ghế. Bù lại thì mình thấy trang trí chất, các bạn nhân viên thân thiện.

Quảng cáo không có tâm

Theo lời quảng cáo trên Facebook thì buổi học này sẽ giúp tăng gấp lần tốc độ đọc hiện tại. Nghĩa là nếu bạn đang đọc 10 trang sách trong vòng 10 phút ( tốc độ 1 trang/phút) thì bây giờ bạn có thể đọc hết 10 trang trong vòng một phút tương đương với tốc độ 2500 từ/phút – cao hơn tốc độ của nghiên cứu sinh và cả giáo sư đại học ( tầm 1000 – 2000 từ/ phút).

Ban đầu a diễn giả có xin lỗi về lời quảng cáo này – mình ghi nhận vì thật ra mình cũng biết đây là chém gió. Nhưng mình mong rằng các bạn làm truyền thông của MIB nên có “tâm” – đừng vì để thu hút sự chú ý của người khác mà nói sai sự thật và làm giảm uy tín của chính mình.

Ngoài ra, 2/3 thời gian của anh diễn giả là nói về các vấn đề tổng quát và hơi lòng vòng thay vì tập trung vào phần kỹ thuật – How – điều mà có lẽ hầu hết mọi người quan tâm. Anh chỉ nhá hàng một vài kỹ thuật vào 45 phút cuối và nói thật thì tất cả những kỹ thuật anh nói đều có trong cuốn Luyện đọc nhanh của Tony Buzan – không có gì mới. 15 phút cuối thì anh giới thiệu khóa học của anh.

Một chút nhận xét về quán – Quán trang trí ổn, nhân viên thân thiện, thức uống hình như có hơi hướng tốt cho sức khỏe, nhiều loại trà, mình order ly bạc xỉu hơi nhạt, uống ko ngon lắm, giá từ 30 – 60k.

Nói chung mình cho buổi offline này 6 điểm.

Một số chia sẻ về việc đọc sách nhanh.




Kiếm cần được mài thường xuyên để sắc bén. Tương tự, sách là công cụ mài giũa trí tuệ. 

Với kinh nghiệm của một người đọc kha khá sách, chủ yếu là sách phát triển bản thân và có nghiên cứu và thực hành các phương pháp đọc sách nhanh, mình có một số quan điểm như thế này :

Đọc sách nhanh là một kỹ năng và hoàn toàn có thể đạt được.

Giống như việc học nấu ăn hay tập chơi một môn thể thao mới. Đọc nhanh là một kỹ năng có thể luyện tập và khi thành thục bạn có thể đọc sách với năng suất cao hơn rất nhiêu. Đó chỉ là vấn đề kỹ thuật và luyện tập. Nếu kiên trì từ 3 đến 6 tháng bạn đều có thể đạt tốc độ 1000 từ/ phút – khoảng 4 trang sách trong 1 phút – khoảng 1h30 phút để đọc xong 1 cuốn sách 300 trang.

Tuy nhiên, khi thực hành mình thấy rằng không phải sách nào cũng nên đọc nhanh, lý do các kỹ thuật của luyện đọc sách nhanh chú trọng vào việc đọc được từ khóa và nhanh chóng hiểu được đoạn văn. Mình thấy đây là kỹ năng rất tốt cho người đọc muốn đọc để lấy thông tin. Sẽ rất tốt cho người làm nghiên cứu hoặc làm báo chẳng hạn, vì họ cần đọc nhiều, nắm bắt nhiều thông tin để tổng hợp và phân tích.

Tuy nhiên, đối với các tác phẩm văn học thì người đọc đôi khi đọc để giải trí, đọc để thấm được giọng văn, văn phong của tác giả để làm giàu thêm ngữ vựng hay thậm chí là cách thành văn của tác giả. Đọc để ngẫm nghĩ, vì vậy kỹ năng này không phù hợp.

Theo mình, kỹ năng này với những tài liệu khác nhau thì tốc độ sẽ khác nhau. Ví dụ với tài liệu chuyên môn hay tài liệu liên quan đến chủ đề bạn thích, tất nhiên bạn sẽ đọc nhanh hơn so với một tài liệu có nhiều từ khó hoặc khô khan khó đọc. Nói chung có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến tốc độ đọc của bạn. 

Nhưng bạn vẫn cần biết kiến thức về kỹ năng này để gia tăng tốc độ đọc ngay trong chính công việc của bạn. Giả sử, bạn là giáo viên thường xuyên phải đọc và chấm bài cho học sinh, bạn nên biết đến kỹ năng này thì tốc độ của bạn bình thường sau nhiều năm kinh nghiệm sẽ tăng dần, nhưng nhờ kỹ năng này sẽ làm bạn bức tốc lên rất nhiều ngay trong lĩnh vực của bạn.

Hoặc bạn là một nhà biên tập chuyên viết bài cho báo online, bình thường bạn phải đọc rất nhiều báo để phân tích tổng hợp thông tin từ nhiều nguồn, có kỹ năng này sẽ giúp bạn đọc nhanh hơn rất nhiều .

Còn một vấn đề mình rất mong diễn giả chia sẻ đó là phân tích - tổng hợp thông tin và tập trung sâu. Nhưng có lẽ phải hẹn dịp khác. 








Lần đầu kiếm tiền và khát khao tự do


Tôi tin rằng mỗi người đều có cuộc chiến của riêng họ. Hằng ngày bằng cách đấu tranh và với mỗi chiến thắng nho nhỏ, một ngày nào đó họ sẽ có được tương lai tốt đẹp hơn. Bây giờ tôi vẫn đang trên con đường lập nghiệp, kinh tế gia đình cũng tạm ổn nhưng tôi vẫn nhớ lần đầu làm ra tiền bằng chính sức của mình, tuy nhỏ nhoi nhưng cho tôi nhiều bài học và nhiều cảm xúc thăng trầm.


Công việc đầu tiên – Ngô nghê và vất vả

Còn gần 1 tháng mới nhập học năm nhất, tôi bắt đầu dò tìm việc trên mạng và vô tình biết đến một group trên Facebook chuyên đăng việc cho các bạn sinh viên. Tôi gửi mail xin việc phát tờ rơi và ngay chiều hôm sau nhận được điện thoại của một chị mời tôi lên phỏng vấn.

Dò đường trước trên Google Maps, tôi đến điểm hẹn, một công ty mà sau đó tôi được biết họ kinh doanh “tin nhắn”. Vâng, họ bán những gói từ 1000 đến 10.000 tin nhắn có thương hiệu của khách ở dưới để quảng bá thương hiệu.

Lúc đầu tôi thấy dịch vụ này khá “ảo”, nhưng nhìn họ có văn phòng, có bảo vệ, trông cũng chuyên nghiệp, tôi cũng lo không biết làm xong có bị quỵt lương không - nhưng tôi tự thuyết phục mình rằng dịch vụ này có thật và nó có thể mang lại lợi ích cho người khác.

Người phỏng vấn tôi là một chị khá xinh, mắt to, tóc ngắn - nhuộm vàng, ăn nói nhỏ nhẹ, chị đến muộn và mặc đồ khá giản dị.
Qua trao đổi, chị  giao cho tôi 1 danh sách các con đường và tờ rơi, nhiệm vụ của tôi là đến từng cửa hàng trên từng con đường đó, gõ cửa, chào hỏi, phát tờ rơi và xin “danh thiếp” của “từng cửa hàng”.
Tôi khá ngây ngô, không hình dung được công việc và “độ chua” của nó vậy nên chị đề nghị gì tôi cũng gật đầu ok – mặc cho một số điều chị khá ái ngại, vừa hỏi vừa lưu ý để xem thái độ của tôi thế nào.

Tôi nghĩ công việc này đơn giản, tôi có thể xoay sở được.
Chị bảo “dự án” này kéo dài 10 ngày – 10 tuyến đường, trung bình mỗi ngày tôi sẽ phải phát khoảng 300-400 cửa hàng.
Và tôi nhận ngay ngày hôm đó 1000 phiếu, phát cho khoảng 3 ngày, khi hết tôi sẽ đến công ty để lấy tiếp.

Phiếu được gấp gọn thành hình chữ nhật nhìn như phong thư nhắc nợ của ngân hàng nhưng nhỏ hơn 1 chút và được in màu trên giấy bìa cứng nhìn rất đẹp – không thua kém gì các tờ rơi bất động sản.
Tôi bắt đầu ngay công việc của mình trên con đường gần ngay đó nhất, Cách Mạng Tháng 8.

Khi bắt đầu tôi mới biết công việc không đơn giản. Tôi đi xe đạp và nhận ra mình ko thể đi đến mỗi cửa hàng rồi để xe bên ngoài và chạy vào chỉ để….phát tờ rơi và xin danh thiếp.

Hơn nữa còn có rất nhiều cửa hàng không có chỗ để giữ xe, tôi không muốn rơi vào cảnh “làm chưa biết được nhiêu mà lại bị mất xe”, hơn nữa tốc độ sẽ chậm.

Tôi tính toán và quyết định sẽ gửi xe tại điểm đầu đường thuận lợi, rồi tôi sẽ đi 1 vòng hết 1 bên đường sau đó vòng lên lại mặt đường bên kia theo hình chữ U –trở lại điểm xuất phát, lấy xe và đi về.

Nhưng ngày đầu tiên tôi đã lầm với khả năng chịu đựng của mình, chỉ sau khoảng 1,5 giờ “phát thử” tôi đã kiệt sức vì ngoài đường thì bụi, trời thì nắng nóng và gần như không có mái che, số phiếu nặng đeo lâu thì ngày càng nặng hơn. Tôi quyết định dừng lại, xách đống phiếu đạp xe về nhà và…tạm nghỉ.

Chiều hôm đó, bỏ bớt phiếu ở nhà, tôi lại xách xe ra và quay lại phục thù con đường. Khi phải đi vào cửa hàng tôi rất ngại, vì mình chỉ phát tờ rơi, quần áo thì xềnh xoàng, mồ hôi nhễ nhại, các shop trên đường CMT8 chủ yếu là thời trang và quần áo khá sạch sẽ, 1 số shop có cửa kính nhìn rất kín đáo và “khó vào”.


Hàng loạt cửa hàng thời trang trên đương CMT8


Lúc đầu còn lưỡng lự, ngài ngại, nhưng dần dà tôi “chai mặt” và chả sợ gì cả, cứ vào chào hỏi vui vẻ, phát tờ rơi rồi xin cái danh thiếp - hầu như cửa hàng nào cũng có. Một số cửa hàng có máy lạnh, đèn vàng, sàn được lót vải hoặc bằng gỗ trông rất sang trọng, mỗi lần vào là tôi như được “sống lại” vì mát…

Đôi khi tôi cũng gặp được một bạn nhân viên bán hàng hay cô chủ nào đó rất xinh xắn, ăn mặc nữ tính, nói chuyện nhỏ nhẹ làm mình quên cả mệt mỏi. Dần dần tôi quen và chẳng còn ngại cửa hàng nào cả. Và đây cũng là một trong những điều quý giá công việc này dạy cho tôi – tôi không e ngại sợ bị từ chối – và thấm nhuần tư tưởng “just do it”.

Những ngày đầu là mệt mỏi nhất, sau đó tôi bắt đầu quen và cảm thấy đi nhanh và khỏe hơn. Trung bình một ngày tôi phải đi bộ từ 6-8 tiếng để có thể “đột nhập” vào hết khoảng 300 đến 400 cửa hàng. 

Tính ra mỗi cửa hàng tôi chỉ có khoảng 1 phút 30 giây để đi đến, vào và ra. Ngày đầu tiên tôi mất 10 tiếng cả đi phát lẫn về nhà. Những cửa hàng ko có danh thiếp hoặc đóng cửa thì tôi phải đứng lại để ghi địa chỉ, thông tin, số điện thoại từ bảng hiệu của họ.


Bắt đầu từ 8 giờ sáng là lúc các shop bắt đầu mở cửa, tôi mang theo cơm trưa, tiện đường ở đâu thì ăn ở đó, có khi là ngay trước cửa hàng đang nghỉ, hôm là tại quán nước nhỏ đơn sơ trong hẻm chỉ với cái ghế và bàn bằng nhựa màu đỏ sẫm có in hình bàn cờ tướng trên đó….

Có hôm tôi rất tủi thân, vì trời nóng tay tôi chảy mồ hôi, chiếc hộp cơm bằng nhựa hình tròn mẹ làm cho tôi quá trơn, tôi ko mở nắp ra được – đến lúc mở ra lại thấy cơm chuẩn bị từ sáng đã vón thành 1 cục cứng ngắc – thức ăn có vài miếng rau muống với lát cá mẹ kho.

Tôi mệt, đồ ăn thì khô và nguội, tôi không hiểu tại sao mình phải cực khổ như thế này – nhưng nghĩ lại – đây chỉ một chút thử thách “nho nhỏ” của công việc “nho nhỏ” đầu tiên của tôi. Tôi luôn tin tưởng bản thân mình khi gặp khó khăn sẽ trở nên mạnh mẽ – tin rằng mình không ngán điều gì – cớ sao miếng ăn như miếng cơm miếng cá lại làm tôi nhụt trí. 

Tự mình động viên, tôi ráng nuốt hết cơm cho có sức – và lại tiếp tục hành trình của mình – không hề mệt mỏi.

Với tôi, công việc này cực nhọc nhất là đi bộ, chịu nóng và cảm giác chán chường khi phải làm 1 việc lặp đi lặp lại. Những ngày đầu đi về đôi chân tôi mỏi đến rụng rời – muốn tháo ra vứt đi một chỗ.

Dù tự tin với thể lực của mình, tôi vẫn rất đuối. Những con đường tôi chinh phục, có những con đường đi cả nửa cây số mới có một cửa hàng – điển hình là đường Quang Trung. Thực chất, những con đường chị giao cho tôi đều là những con đường lớn và huyết mạch của thành phố như CMT8, Nguyễn Thị Minh Khai, Xô Viết Nghệ Tĩnh,….

Ngày đó tôi vẫn nghĩ đó chỉ là công việc phát tờ rơi – nhưng thực tế tôi cũng đang đi thu thập thông tin dữ liệu của tất cả những cửa hàng này. Đó cũng là một sản phẩm giá trị và tôi nên được nhận thêm thù lao từ đó.

Sang đến ngày thứ 8 – tôi muốn bỏ cuộc không phải vì công việc quá mệt – lúc này tôi đã rất khỏe, thay vì những ngày đầu lết bộ 8 tiếng thì bây giờ tôi chỉ đi trong vòng 6 tiếng là xong. Nhưng tôi ngán nhất là việc quá cô đơn và phải làm việc này lặp đi lặp lại một cách phát điên. Tôi rủ thằng bạn thân nhất làm chung để tôi vượt qua 2 ngày cuối cùng.


Phát ở tòa nhà phải mất công dậy sớm và đúng giờ. 

Mấy ngày tôi lên lấy phiếu, mấy anh chị ở công ty cũng thấy tôi cực, mặt đen hẳn ra, góc cạnh hơn, lại đi xe đạp, cũng thương và sau đó có cho tôi làm vài buổi Bonus – đó là tôi được đến các tòa nhà lớn – Building để phát. Gọi là Bonus vì việc này rất nhàn so với việc đi phát kia của tôi. Vì chỉ đứng yên 1 chỗ, có thể lựa chỗ tốt,mát mẻ và chỉ phát trong vòng buổi sáng 2 đến 3 giờ nhưng lương thì xấp xỉ và hình như là còn cao hơn.

Kết thúc công việc, tôi được 1 triệu 900 nghìn. Tôi trả thằng bạn 300 nghìn và giữ 1 triệu 6. Tuy khiêm nhường và ít ỏi – nhưng đó là công việc đầu tiên tôi lao động và kiếm tiền bằng chính công sức của mình.

Nó khiến tôi hạnh phúc vì tôi biết rằng mình có thể kiếm được tiền và cũng coi như là chiến thắng nho nhỏ đầu tiên khi mới ra đời.  













               



 Tây Du Ký 1986 là bộ phim hè kinh điển thời học sinh của tôi.

17.7.2017

Mỗi năm tôi lại thấy điện ảnh Trung Quốc làm lại Tây Du Ký (TDK) phiên bản điện ảnh hoành tráng. Tôi không phải 1 fan cuồng của bộ TDK 1986 – thậm chí tôi còn chưa bao giờ xem được trọn bộ đơn giản vì tôi không thích bộ film đó lắm – có lẽ là vì vào thời của tôi còn có nhiều bộ film khác hay hơn thế nhưng tôi vẫn rất thích cốt truyện và các nhân vật của bộ film này.

Tôi rất thích mô típ làm film kể lại những câu chuyện cổ tích ngày xưa có nhiều điểm huyền bí phi lý trở thành 1 câu chuyện có lý hấp dẫn vì vậy lần đầu tiên biết có film TDK phiên bản điện ảnh tôi rất thích – vì nghĩ rằng nó sẽ miêu tả chân thực về những bộ film này – Nhưng không, những bộ film điện ảnh về TDK luôn làm tôi thất vọng .

Tôi thấy 4 thầy trò đường tăng là một team rất tốt. Khi xây dựng 1 nhân vật nào đó – tôi muốn nó được xây dựng 1 cách toàn diện, tức là nhân vật được xây dựng với cả 2 mặt – những điều tốt của anh ta và cả những điều xấu.

Tôn Ngộ Không là 1 nhân vật cực kỳ cực kỳ hấp dẫn – có thể nói là điểm nhấn trong tác phẩm cuốn hút người xem. Vì sao ? Ngộ Không là một nhân tài ngàn năm có một, liệu trong thiên địa có được mấy ai có bản lãnh Đại náo thiên cung, là 1 nhân vật đầu đội trời chân đạp đất, dù có phần ngang ngạnh nhưng Ngộ Không có thực tài, cá tính chứ ko đơn giản là kẻ lưu manh, phá phách, có tiếng nhưng ko có miếng .

Nhân vật Tôn Ngộ Không là nguồn cảm hứng sáng tạo bất tận cho truyện tranh và phim ảnh. 

Trong team nhân vật Đường Tăng là người lãnh đạo, đây là 1 người có đạo đức, vì thế luôn định hướng cho nhóm làm những việc hướng thiện. 

Và vì là người lãnh đạo nên tôi thích Đường tăng ở những phiên bản sau này hơn là bản 1986 bởi vì Đường Tăng 1986 có điểm nổi bật là 1 người rất lương thiện, hiền lành, có gương mặt phúc hậu.

Nhưng điều tôi ko thích là vì nhân vật này ko thực tế, bởi vì 1 phần diện mạo quá trắng trẻo như diễn viên Hàn Quốc, 1 phần vì “ Sư phụ “ hơi nhu nhược, với tôi, tôi thích Đường Tăng được xây dựng phải là 1 người từng trải, có lý tưởng, cứng rắn ( cứng nhất team ), phải là 1 người từng trải qua biến cố, biến cố đó phải là 1 điều gì đó trở thành động lực khiến ông muốn đi vào con đường thỉnh kinh gian nan cực khổ sau này. 

Và đặc biệt, tôi muốn khan giả, thính giả, độc giả hay bất cứ ai theo dõi câu truyện đều phải ấn tượng với nhân vật này bởi đức tính quyết đoán, cương trực và kiên định của ông. 

Còn về ngoại hình, tôi thích ông được miêu tả thật nhiều về đôi mắt, một đôi mắt luôn chứa đựng 1 điều gì đó thật xa xăm, thật hoài bão, hãy nhớ rằng câu chuyện của chúng ta có được là vì bắt đầu từ định mệnh và quyết tâm của nhân vật này, về ước mơ của ông, về nghị lực của ông muốn phổ độ chúng sinh, vì muốn đem điều tốt đến cho toàn người dân của mình. 

Về ngoại hình, tôi thích ông được miêu tả: ông có thể là ng không cao lắm , tầm trung bình hơn 1 chút , làn da ngăm, hơi ốm, gương mặt có chút góc cạnh nhưng vẫn thể hiện 1 điều gì đó lương thiện,….Đó là Đường tăng mà tôi mong muốn .

Còn về trư bát giới, tôi muốn đây là nhân vật tạo nhiều cảm xúc nhất cho câu chuyện. 

Đây sẽ là nhân vật làm khán giả cười nhiều nhất, anh ta sẽ tập hợp rất nhiều tính xấu của chúng ta như ham ăn, háo sắc, lười biếng, hay than vãn, ham của, nhát, ta đây,….

Để đôi khi cười hắn chúng ta chợt nhận ra là mình đang cười chính bản thân mình, đây sẽ là nhân vật có phần hơi vô tích sự, dễ thương và có thể là gây họa nhiều nhất cho nhóm nhưng vẫn là 1 phần của nhóm và đôi khi tôi muốn đây là nhân vật chìa khóa giúp nhóm vượt qua khỏi kiếp nạn của mình .

Cuối cùng là Sa tăng, trong hầu hết các phần film tôi cảm thấy nhân vật này thường rất mờ nhạt, tôi không thích thế, tôi muốn nhân vật này có được tiếng nói riêng của mình, anh ta phải có được điều gì đó để lại ấn tượng cho khán giả hơn là chỉ là 1 nhân vật hiền lành, trung thành, tận tụy, ổn định…

Và luôn luôn là người đi cuối cùng của toàn hành trình. Tôi muốn a ấy thể hiện được giá trị của mình vì đôi khi trong cuộc sống của chúng ta cũng có những người luôn âm thầm đi cuối cùng như vậy.

Tôi không hiểu thị hiếu của người dân Trung Hoa bây giờ như thế nào và sự sáng tạo của các đạo diễn, của những nhà làm film và điều gì đã khiến họ tạo nên những phiên bản TDK khi mà Ngộ Không – 1 chú khỉ bất tử biết yêu con người như film ngôn tình, thậm chí đường tăng cũng có….bạn gái. 

Ngoài ra chất lượng kịch bản thật sự ko ấn tượng, có chăng chỉ là họ tập trung vào kỹ xảo, thế nhưng tạo hình và diễn xuất của nhân vật rất nhạt nhẽo, ko ăn khớp với tâm lý và tính cách để bộc lộ, thể hiện toàn bộ nhân vật – nói chung là thật đáng tiếc.

Tây du ký ngoại truyên của Châu Tinh Trì rất thú vị


Cho đến nay thật sự chỉ có 1 phiên bản làm lại của TDK làm tôi khá thích đó là Tây du Ngoại truyện của Châu Tinh Trì (CTT)– mặc dù các nhân vật ko được khắc họa theo kiểu như tôi nói trên nhưng thật sự họ vẫn có màu riêng – rất chất và rất hợp lý.

Mỗi người đều có cái lý riêng của họ để làm điều gì đó, và vì CTT quá nổi tiếng với hài nhảm – và tất nhiên Tây Du Ngoại Truyện của ông cũng có chất hài trong đó nên mọi người có thể nghĩ nó nhảm, nhưng thật sự tôi cảm thấy cốt truyện rất sâu sắc và phải gọi là có trình độ - trình độ khác hẳn với những bộ film khác – Nhân vật Ngộ Không ở bản này thì là 1 tên đại gian ác, lừa lọc, lùn và khó ưa – nhưng vẫn cực kỳ mạnh. 

Đường tăng lúc này vẫn còn trẻ, và như tôi nói, đã yêu và phải trải qua cảm xúc yêu và hiểu được khổ đau bất hạnh trong nhân gian là gì thì mới có quyết tâm sau này. 

Đây là một cốt truyện rất hợp lý nhưng không phải là xuất sắc nhất và Tây Du thế kỷ 21 xứng đáng có những kịch bản như vậy .



Học đại học chuyên ngành Marketing, tôi đã sớm tiếp xúc với quảng cáo, nhưng khi tốt nghiệp và cả những ngày trên ghế nhà trường tôi đã “xa lánh” và “không ưa” nó. Nhưng sau hơn 2 năm tốt nghiệp, trải qua nhiều công việc, nghề nghiệp, giờ đây  tại sao tôi lại chọn Quảng Cáo.

Không chọn thậm chí ghét Quảng cáo vì: gượng gạo, nhảm nhí và không trung thực.


Quảng cáo của điện máy xanh độc đáo và thú vị


Đang xem bộ film hành động, tới đoạn kịch tính thì quảng cáo xuất hiện, mất mấy giây cuộc đời vì 1 sản phẩm mình chẳng bao giờ dùng và cũng chẳng bao giờ muốn mua.

 Xem TV thì thể nào cũng bắt gặp quảng cáo và đa phần chúng đều gượng gạo, không hợp lý đôi khi còn nhảm và nói quá về sản phẩm.
Quảng cáo được dùng công cụ để mời mọc người khác mua hàng, đôi khi chúng khéo léo, đôi khi chúng rất thẳng thừng thô lỗ và làm người khác cảm thấy khó chịu.

Thật tình là như bao người khác, mình không có mấy thiện cảm với các “sản phẩm” của ngành Quảng cáo. Chính vì nên không lạ gì khi mình không muốn trở thành người sản xuất ra các sản phẩm quảng cáo đó. Trong quá trình học Đại học chuyên ngành Marketing, những ảnh hưởng hay sức mạnh tác động của ngành Quảng Cáo đối với mình cũng không quá ấn tượng.

Và 1 điều quan trọng khiến mình không chọn quảng cáo là vì SỢ.
Sợ 2 chữ SÁNG TẠO.

Vì công việc quảng cáo thường gắn liền với 2 chữ này. Khác với các tính từ khác để miêu tả phẩm chất con người như thông minh, cần cù, siêng năng, nhạy bén…thì 2 từ này rất mông lung và có cảm giác như nó là 1 năng khiếu. Mà năng khiếu thì không thể tự đào tạo, giống như giọng hát vậy, nó là bẩm sinh.

Mình sợ là mình không sinh ra hay không “sáng tạo một cách bẩm sinh”, nếu không sáng tạo thì làm sao thành công với công việc này? Với nhiều thành kiến, nỗi sợ và thiếu thông tin là lý do mình tránh xa con đường này. Vậy điều gì đã mang mình trở lại.

Nhân viên bán hàng và David Ogilvy

Viết quảng cáo bán hàng không phải là một công việc dễ dàng.

Công việc mà mình muốn theo đuổi đó là trở thành nhân viên bán hàng hay kinh doanh. Đơn giản vì mình muốn kiếm nhiều tiền, muốn một công việc thực tế, một công việc không giới hạn thu nhập, muốn được thử thách, khi mình càng giỏi thì cuộc sống càng thay đổi theo hướng tích cực hơn.

Mình đã nghiên cứu 1 trung tâm Tiếng Anh lớn, làm CV, chau chuốt, nộp đơn và đi phỏng vấn vị trí nhân viên tư vấn – thực chất là Sale khóa học.

Và sau 1 vòng CV và 2 vòng phỏng vấn, mình đã thất bại.

Nhưng quan trọng hơn, người quản lý trung tâm ở vòng 3 đánh rớt mình đã giúp mình sáng tỏ nhiều điều. Anh ấy đánh rất nhiều vào sự tự tin của mình, và thật sự, công việc bán hàng đồng nghĩa với việc tiếp xúc trực tiếp với nhiều người khiến mình kiệt sức ngay cả khi chỉ mới nghĩ đến.

Và anh cũng khuyên mình là mình sẽ viết hay hơn và nói. Còn rất nhiều điều trong buổi phỏng vấn và sau đó mình vẫn muốn trở thành người làm kinh doanh – bán hàng. Nhưng bây giờ mình nhận ra có 1 lựa chọn phù hợp hơn, đó là trở thành người bán hàng đằng sau màn hình – người viết quảng cáo.

Mình không muốn viết quảng cáo để tạo nên một tác phẩm nghệ thuật, mình không viết quảng cáo để chọc cười người khác, mình không viết quảng cáo để thắng một giải thưởng nào đó, triết lý của mình về quảng cáo đó là : Quảng cáo phải bán được hàng.


David Ogilvy-Một trong những người khổng lồ của ngành quảng cáo


Và thật may mắn, trên thế giới có một người khổng lồ làm việc theo triết lý và không ai khác, đó chính là David Ogilvy. Tình cờ đọc quyển “Những điều chưa công bố về David Ogilvy” là tuyển tập những “content” – nội dung mà D.O viết nhưng không bố chính thức như thư viết gửi nhân viên, cấp dưới trong nội bộ, thư gửi đồng nghiệp, khách hàng,…những thứ tương tự thế. 

Mình đã bị cuốn hút bởi phong thái thực tế, trung thực, hóm hỉnh và súc tích của ông. Đồng thời cũng là triết lý làm việc, cách ông nhìn nhận về quảng cáo và bán hàng, thật sự là liều thuốc giải, là chai Coca mát lạnh cho cơn khát của mình.

Mình được truyền cảm hứng khi ông tự hào với những thành tích như nhờ một bài viết quảng cáo, ông đã giúp bán hàng chục ngàn sản phẩm !!! Ông thực sự là 1 người bán hàng vĩ đại đằng sau mỗi bài viết và chiến dịch quảng cáo của mình.
“Hãy cùng chống lại Phillip”!






Grab không phải là công ty dịch vụ gọi xe đầu tiên thế giới nhưng là hãng "xe ôm công nghệ" đầu tiên ở Việt Nam.



---------------------------------------------------------------------------------
I. LÝ DO ĐĂNG KÝ
II. THỦ TỤC ĐĂNG KÝ
III. CHÍNH SÁCH VÀ THU NHẬP
IV. KINH NGHIỆM CHẠY
V. ĐÁNH GIÁ ĐƯỢC VÀ MẤT
---------------------------------------------------------------------------------

I. LÝ DO ĐĂNG KÝ

Từ khi Grab xuất hiện tại Việt Nam đã tạo ra rất nhiều tò mò cho mình. Grab hấp dẫn bởi yếu tố công nghệ, tự do thời gian, thu nhập theo khả năng và yêu cầu đầu vào thấp, bất cứ ai biết lái xe máy và sử dụng Smartphone đều có thể trở thành tài xế-đối tác của Grab.

Và từ nhiều năm trước khi cứ đến dịp tết là các bài báo về việc việc chạy Grab có thu nhập khủng lên đến cả triệu đồng/ngày tương đương hơn 20 triệu đồng/tháng cùng với việc tự do giờ giấc đã thúc đẩy mình đăng ký trở thành tài xế-đối tác của Grab vào mùa tết năm 2019. 

Khi đăng ký mình cũng như bao người khác, đang ôm mộng có được thu nhập 1 triệu đồng/ngày, thế nhưng, mọi việc không đơn giản như vậy.

II. THỦ TỤC ĐĂNG KÝ


Grab dán rất nhiều thông báo để đối tác dễ dàng làm thủ tục


Khi đăng ký Grab, mình phải trải qua nhiều thủ tục và khó chịu nhất là văn phòng của Grab lúc nào cũng đông và chật kín người, nhất là thời điểm cuối năm Tết đến vì nhiều người cũng muốn đăng ký mới để chạy Tết kiếm thêm.

Ban đầu mình đăng ký hồ sơ qua Online trước sau đó mới đến văn phòng. Trên Website của Grab cũng có hướng dẫn các bước thủ tục, bao gồm đăng ký online, đem xe đến khu vực kiểm tra để xét xe, đến văn phòng làm hồ sơ, vào lớp đào tạo, đóng phí đồng phục, kích hoạt tài khoản và nhận đồ.

Tóm lại, quy trình thủ tục đăng ký bao gồm:

1. Đăng ký Online: bước này bạn có thể làm ở nhà hoặc lên trên văn phòng làm cũng được nhưng lời khuyên là nên làm sẵn ở nhà vì khi làm bạn cần lôi hết giấy tờ tùy thân các thứ liên quan để điền thông tin hoặc chụp hình lại để tải lên mạng vì vậy làm ở nhà sẽ tiện hơn là lên văn phòng đông người qua lại để làm.

2. Kiểm tra xe: Ban đầu mình cảm thấy bước này khá phiền phức và muốn lơ đi, nhưng đây là quy định của Grab, xe của bạn phải được kiểm tra, chụp hình, xác minh đúng theo lời bạn khai thì nhân viên của Grab mới đưa cho bạn 1 tờ giấy đảm bảo, bạn cầm tờ giấy này đưa cho nhân viên thì mới được làm hồ sơ đăng ký.

3. Làm hồ sơ: Sau khi đã đăng ký online, có giấy kiểm xe thì bạn bắt đầu lấy phiếu và ngồi chờ đến lượt làm hồ sơ, khi làm hồ sơ nhớ mang đầy đủ giấy tờ tùy thân của bạn và cả chiếc xe đăng ký để chạy.

4. Học nghiệp vụ: Grab sẽ tập trung các đối tác đăng ký mới lại để đào tạo chung. Quá trình đào tạo này là “tự đào tạo”. Grab sẽ hướng dẫn bạn đăng nhập và xem các Video đào tạo ngay trên điện thoại của bạn. Sau mỗi Video là một số câu hỏi, bạn cần phải trả lời đúng đủ điểm để được học video tiếp theo. Có khoảng 10 Video như vậy.

Tips: Mình chỉ tập trung xem và có khi xem lại thêm 1 lần ở những Video đầu tiên hướng dẫn cách sử dụng ứng dụng, đón khách, trả khách và xử lý tình huống, những Video sau thì xem 1 lần và trả lời câu hỏi là được vì đa số liên quan đến đạo đức và quy tắc ứng xử. 

Lưu ý là mấy video này không được xem lướt, nếu ko muốn xem thì bạn để nó tự trôi đi.

5. Đóng phí mua đồng phục và kích hoạt tài khoản: Ngay khi bạn đóng tiền mua đồng phục là 360k (bao gồm 2 mũ bảo hiểm, 2 áo thun, 2 áo mưa và 1 áo khoác) thì tài khoản sẽ được kích hoạt, bạn có thể mở app lên xem thử nhưng nhớ tắt nút khởi động đi để tránh tự động nhận cuốc, bạn chỉ mở nút khởi động khi bản thân đang sẵn sàng để chạy.

6. Nhận đồng phục và chuẩn bị sẵn sàng: Bây giờ bạn chỉ việc xuống nơi bạn đã kiểm tra xe để lấy đồng phục. Khi lấy nhớ kiểm tra và ướm thử có vừa với bạn không, nếu không hãy nhờ bạn nhân viên đổi lại theo size vừa với thân hình bạn.

Nếu mọi thứ trơn tru, bạn chỉ mất 1 buổi để đăng ký tài khoản Grab. Khi sẵn sàng (mặc sẵn đồng phục, xe đầy xăng, lốp đầy hơi, điện thoại đầy pin) là có thể bắt đầu chạy.

III. CHÍNH SÁCH VÀ THU NHẬP

1. Chính sách

Thời điểm mình đăng ký thì Grab đã hoạt động và phát triển được 4 năm. Lúc này 3 dịch vụ chính của Grab là: Grabbike (chở người, vận chuyển hành khách), Grab Express (Giao hàng) và GrabFood (Giao đồ ăn).

Với Grabbike và GrabFood thì đơn giản nhưng GrabExpress thì mở ra rất nhiều tùy biến (6 loại) như giao hàng tiêu chuẩn, giao hàng nhanh, tạm ứng,….

Lần đầu tiên đăng ký với Grab bạn chỉ được phép đăng ký dịch vụ Grabbike tức là chở khách. Grab khuyên bạn nên chạy thử 1 tuần cho quen rồi tiếp tục đăng ký các dịch vụ khác. Và tất nhiên, đăng ký thêm sẽ giúp bạn “đa dạng hóa”, nhận nhiều cuốc xe hơn và thu nhập cũng cao hơn.

Chính sách cũng như luật chơi của Grab được công bố ngay tại Văn Phòng của Grab, “luật chơi” này thỉnh thoảng lại có điều chỉnh 1 chút, nhưng về cơ bản là như sau:


Grab quy định đơn vị theo Ngọc, tùy thuộc vào cuốc xe mà bạn chạy để tính ngọc. Để được nhận thưởng, bạn phải đạt được số ngọc tương ứng và hệ thống tính ngọc này tính theo 1 ngày 24 giờ, nghĩa là sau 12h đêm nó sẽ tự reset lại. Mức thưởng như sau:

Ngọc
Thưởng
240
30.000
360
90.000
520
180.000
700
280.000

Đôi dòng cảm nhận và tâm sự về chính sách của Grab

Áp đặt


Gọi là đối tác nhưng hầu hết "luật chơi" là do Grab nắm

Bản thân mình chỉ đăng ký Grabbike để chạy, mình không đăng ký GrabFood và GrabExpress vì mình không muốn làm “theo ý” của Grab. Và với tư cách là người làm chủ cuộc chơi Grab áp đặt các “đối tác” của mình phải chạy Grabfood và GrabExpress!! Vì sao ?

Vì với những cuốc GrabFood số ngọc bạn có thể nhận được dao động từ 40-85. Và các cuốc Grabbike mặc định là 20 ngọc (trừ giờ cao điểm 6-8h sáng thì được tăng 30, nhưng giờ này bạn chạy được cao lắm 2-4 cuốc, chẳng ăn nhằm gì cả).

Vậy nên nếu bạn chỉ chạy Grabbike như mình thì để đạt được mốc thưởng tối đa của Grab, bạn phải “cày” 700/20= 35 cuốc xe!!!
Trong thời điểm thị trường cạnh tranh như hiện tại (nhiều hãng gọi xe gia nhập, tài xế đăng ký đông) việc chạy 35 cuốc chở khách trong 1 ngày như vậy là bất khả thi!!! 

Vậy nghĩa là bạn muốn kiếm tiền của Grab, bạn bắt buộc phải chơi theo luật của Grab, bắt buộc phải chạy Food và Express cho họ.

Thu nhập

Thu nhập của bạn phụ thuộc vào nhiều yếu tố như: Kinh nghiệm, chiến lược, chuyên cần, may mắn.

Kinh nghiệm ở đây thì rất bao la, nhưng để dễ hình dung, mình sẽ so sánh giữa chính mình khi mới đăng ký, mới chạy xe và mình sau 1 tháng chạy !!!


Lúc mới đăng ký
Sau 1 tháng
Chưa rành đường, phụ thuộc nhiều vào điện thoại và Google map.
Nắm các tuyến đường chính ở thành phố và đi ra ngoài tỉnh, vẫn sử dụng Google map nhưng không quá phụ thuộc.
Chạy lòng vòng khắp nơi.
Có “địa bàn” riêng. Biết nơi nào khu nào giờ nào có xác suất nổ app cao.
Không biết và không quan tâm đến việc giao tiếp với khách.
Cởi mở, chịu khó giao tiếp và xác định nhu cầu của khách. 
Không có mối quen.
Có mối đi quen.

Tạm kết

Cá nhân mình nghĩ nếu còn trẻ có thể chạy Grab trải nghiệm hoặc chạy thêm vào một khung thời gian nào đó trong ngày để kiếm thêm thu nhập. Không nên lấy Grab làm công việc toàn thời gian vì sẽ rất vất vả và Grab hầu như không rèn luyện một kỹ năng đặc biệt nào cho bạn cả. 





Hai mẹ con ngồi ăn hủ tiếu.

Mum: “Rồi mày tính bao giờ lấy vợ ?”
Tui: Im lặng
Mum: “ Nhỡ xui xui con @ (Em tui) nó kiếm được thằng nào nó theo rồi mày tính sao ?” 
“Nhà có cái phòng lớn, mày với vợ ở đó, để cái phòng nhỏ cho tao “
Tui: “Rồi bố ở đâu ?”
Mum: “Ổng ở chung với tao”
Tui: Phụt mồm, bắn đồ ăn tung tóe ra bàn. (lý do là 2 người khắc khẩu như lửa với nước, mặt trăng với mặt trời và đã không ở chung với nhau từ rất rất lâu rồi…)
Bình tâm lại 1 chút và trả lời:
“Con ra riêng”
Mum: “Giống thằng T ? “
“Thuê nhà khổ lắm con à, thấy vậy chứ không sướng đâu”
“Hay kiếm tiền làm thêm 1 căn đi, cũng phải trả nợ, khổ lắm”
Đang ăn, mắt mẹ cụp hẳn xuống dưới tô hủ tiếu nhạt nhẽo, giọng gằn gằn, da mặt nhăn nheo, tui biết mẹ không vui, mẹ lo.



Hủ tiếu bà ngoại cho, sợi nhỏ chỉ nấu chung với tép nhỏ, ăn kèm xà lách và nước mắm dằm ớt không bao giờ chán.

….

Tui: “Mẹ à. Con không ở chung với mẹ, không phải vì con ghét mẹ. Con biết mẹ có mình con là con trai à, mẹ muốn giữ con bên cạnh.”

“Nhưng là đàn ông, con phải có chí TỰ LẬP. Mẹ nhìn các cậu của bà ngoại đi. Người nào cũng được ông bà đỡ đần, đầu tư cho đất cho vườn. Đến nay, hơn 10 năm nhìn lại, trừ cậu C, các cậu có ai ăn nên làm ra, tạo dựng được thêm tài sản từ cái cho của ông bà không ?”

“Không! Họ toàn bán đất đi mà ăn dần. Ông bà thật khổ tâm. Con không muốn mình như vậy, và con cũng không thể sống dưới sự bảo bọc của mẹ mãi được."

"Con muốn tự mình cày cuốc, tiết kiệm. Góp gió thành bão, tự dành dụm được tiền cọc, tự mình đi tìm căn hộ, tự mình thương lượng hợp đồng với người ta, tự mình ôm nợ trả nợ, tự mình tính toán, lo toan, tự làm những cái giấy điện giấy nước. Đó là trải nghiệm con phải có. Con muốn tự đứng trên đôi chân của mình.”

“Mẹ yên tâm là con sẽ tìm chỗ ở gần mẹ”.

P/S: Từ đoạn “…” trở xuống toàn là hư cấu, tui không có nói được với mẹ mấy lời hay ho như thế, tôi chỉ lại làm đứa bất hiếu im lặng, lại làm mẹ buồn – rầu.





"Làm gì để kiếm sống ?" là câu hỏi cứ ám ảnh tôi mãi suốt nhiều năm nay. Tôi đã đi tìm và lựa chọn nhiều câu trả lời cho bản thân mình và đến ngày hôm nay, tôi ngày càng tự tin về con đường đang chọn".

Sự nghiệp của Steve Job là mang lại chiếc điện thoại thông minh số 1 thế giới, là gói gọn toàn bộ sự tiện nghi của thế giới công nghệ vào 1 thiết bị. Bạn có thể viết vào đó, xem phim, nghe nhạc, chụp hình, gọi điện, nhắn tin, gửi thư, hẹn giờ, quay film, chơi game, giải trí,…Cả thế giới bỗng dưng thu bé lại chỉ bằng một khối kim loại hoàn mỹ có kích thước của một quyển sổ tay xinh xắn. Đó là sự nghiệp của Steve Jobs, người đàn ông đã thay đổi cả thế giới công nghệ và cả cách chúng ta "úp mặt" vào chúng.

Apple cùng với Amazon, Google và Facebook là 4 ông lớn công nghệ thay đổi cả thế giới. 

Sự nghiệp của Bill Gate là tạo ra hệ điều hành cho hàng triệu máy tính trên toàn thế giới. Một hệ điều hành mà bất cứ ai cũng có thể sử dụng. Ngày nay chúng ta làm việc trong các văn phòng, soạn thảo tài liệu bằng Work, thuyết trình bằng PowerPoint, trao đổi email qua Outlook,...Chúng ta quản lý, thiết kế, lên kế hoạch, lập trình và hàng triệu công việc khác tất cả chỉ trên một chiếc máy tính. Bill đã khiến mọi việc trở nên thật dễ dàng.


Sự nghiệp của Zing.vn là trở thành kênh thông tin của mọi người. Họ giải quyết vấn đề “BIẾT và NHẬN THỨC”. Họ giúp bạn hiểu được những vấn đề đang xảy ra trong xã hội, những thông tin giá trị giúp bạn quyết định tốt hơn, họ nêu ra những cử chỉ đẹp và những trò lừa nên tránh, họ cũng đóng vai trò xây dựng thẩm mỹ, tư duy của khách hàng là những người đọc và tiếp xúc với ngôn ngữ của họ hằng ngày.  


Vậy sự nghiệp của bạn là gì ? Bạn dự định thay đổi thế giới như thế nào?

Liên kết với các sự kiện trong quá khứ là một cách để tìm hiểu xem điều bạn muốn làm là gì 



Khoan đã, có lẽ chúng ta đã đi hơi xa chăng? Có bao nhiêu Steve Job hay Bill Gate trên thế giới? Vâng con số chỉ dừng lại trên những đầu ngón tay của chúng ta mà thôi. Vậy điều đó có nghĩa là gì?

Bạn không cần phải là người có sự nghiệp vĩ đại để thay đổi cả thế giới, vì với mỗi người, định nghĩa về "thế giới" là khác nhau. Với một số người, sách là cả thế giới với họ, với những người khác, thế giới là vườn hoa sau nhà, còn có những người, chỉ 1 trò chơi online cũng là cả thế giới,... và đôi khi, cả thế giới của chúng ta chỉ đơn giản là một ai đó.

Tôi là người thực tế và thích làm những việc khả thi đối với khả năng của chính tôi ngay bây giờ. Gia đình là cả thế giới với tôi hiện tại. Tôi muốn thay đổi điều kiện sống của bản thân và mẹ tôi. Tôi muốn trở thành một người vững chãi, một trụ cột, muốn em tôi có một góc học tập rộng rãi hơn, tôi muốn mẹ tôi bớt lo toan hơn...





Đây là lý do khiến tôi băn khoăn, tìm hiểu và phát triển bản thân mình, lý do để nỗ lực xây dựng một công việc thật vững chắc. Đây cũng là động lực để tôi quan tâm đến các vấn đề tài chính và tiết kiệm, về quản lý tiền bạc, chi tiêu, cách làm kinh tế.

Vậy sự nghiệp của bạn là gì? Điều gì trong thế giới của bạn nếu thay đổi - dù chỉ một chút thôi - sẽ khiến bạn trở nên hạnh phúc hơn rất nhiều. Hãy nghĩ về điều đó. 

Hãy thay đổi "thế giới" và hạnh phúc, từng chút, mỗi ngày.  












Đăng ký: Bài đăng ( Atom )

ABOUT PUHA

"Đừng ước giá như mọi thứ trở nên dễ dàng hơn mà hãy ước giá như mình giỏi hơn "

LATEST POSTS

  • XE MÁY HAY XE BUS ?
  • HỘI THẢO ĐỌC SÁCH NHANH
  • BUS OR MOTORBIKE ?
  • SỰ NGHIỆP CỦA BẠN LÀ GÌ ?
  • TÂY DU KÝ PHIÊN BẢN ĐIỆN ẢNH CỦA THẾ KỶ 21 - CẦN LẮM MỘT KỊCH BẢN XUẤT SẮC
  • LẦN ĐẦU KIẾM TIỀN VÀ KHÁT KHAO TỰ DO
  • TÂM SỰ VỚI MẸ
  • NHẬT KÝ GRAB 2019
  • VÌ SAO TÔI CHỌN QUẢNG CÁO ?

Categories

English (1) Job (1) Tôi (2) Vietnam (1)

PUHA's BLog

  • HOME
  • ABOUT BLOG
  • CONTACT
Được tạo bởi Blogger.

Latest Posts

  • XE MÁY HAY XE BUS ?
  • SỰ NGHIỆP CỦA BẠN LÀ GÌ ?
  • BUS OR MOTORBIKE ?
  • HỘI THẢO ĐỌC SÁCH NHANH
  • TÂY DU KÝ PHIÊN BẢN ĐIỆN ẢNH CỦA THẾ KỶ 21 - CẦN LẮM MỘT KỊCH BẢN XUẤT SẮC
  • LẦN ĐẦU KIẾM TIỀN VÀ KHÁT KHAO TỰ DO
  • TÂM SỰ VỚI MẸ
  • VÌ SAO TÔI CHỌN QUẢNG CÁO ?
  • NHẬT KÝ GRAB 2019

Flickr

About

PUHA là trang blog cá nhân của Puha , nơi chia sẻ những suy nghĩ , cảm xúc và quan điểm của mình về cuộc sống .

Các bạn nếu muốn cùng chia sẻ với Puha hay muốn học cách làm như Puha- hãy liên hệ mình - hí hí .
Copyright 2014 PUHA 's Blog.
Designed by OddThemes