LẦN ĐẦU KIẾM TIỀN VÀ KHÁT KHAO TỰ DO

Lần đầu kiếm tiền và
khát khao tự do
Công việc đầu tiên – Ngô
nghê và vất vả
Còn gần 1 tháng mới nhập học năm nhất, tôi bắt đầu dò tìm việc
trên mạng và vô tình biết đến một group trên Facebook chuyên đăng việc cho các
bạn sinh viên. Tôi gửi mail xin việc phát tờ rơi và ngay chiều hôm sau nhận được
điện thoại của một chị mời tôi lên phỏng vấn.
Dò đường trước trên Google Maps, tôi đến điểm hẹn, một công
ty mà sau đó tôi được biết họ kinh doanh “tin nhắn”. Vâng, họ bán những gói từ
1000 đến 10.000 tin nhắn có thương hiệu của khách ở dưới để quảng bá thương hiệu.
Lúc đầu tôi thấy dịch vụ này khá “ảo”, nhưng nhìn họ có văn
phòng, có bảo vệ, trông cũng chuyên nghiệp, tôi cũng lo không biết làm xong có
bị quỵt lương không - nhưng tôi tự thuyết phục mình rằng dịch vụ này có thật và
nó có thể mang lại lợi ích cho người khác.
Người phỏng vấn tôi là một chị khá xinh, mắt to, tóc ngắn - nhuộm
vàng, ăn nói nhỏ nhẹ, chị đến muộn và mặc đồ khá giản dị.
Qua trao đổi, chị giao cho tôi 1 danh sách các con đường và tờ
rơi, nhiệm vụ của tôi là đến từng cửa hàng trên từng con đường đó, gõ cửa, chào
hỏi, phát tờ rơi và xin “danh thiếp” của “từng cửa hàng”.
Tôi khá ngây ngô, không hình dung được công việc và “độ chua”
của nó vậy nên chị đề nghị gì tôi cũng gật đầu ok – mặc cho một số điều chị khá
ái ngại, vừa hỏi vừa lưu ý để xem thái độ của tôi thế nào.
Tôi nghĩ công việc này đơn giản, tôi có thể xoay sở được.
Chị bảo “dự án” này kéo dài 10 ngày – 10 tuyến đường, trung
bình mỗi ngày tôi sẽ phải phát khoảng 300-400 cửa hàng.
Và tôi nhận ngay ngày hôm đó 1000 phiếu, phát cho khoảng 3
ngày, khi hết tôi sẽ đến công ty để lấy tiếp.
Phiếu được gấp gọn thành hình chữ nhật nhìn như phong thư nhắc
nợ của ngân hàng nhưng nhỏ hơn 1 chút và được in màu trên giấy bìa cứng nhìn rất
đẹp – không thua kém gì các tờ rơi bất động sản.
Tôi bắt đầu ngay công việc của mình trên con đường gần ngay
đó nhất, Cách Mạng Tháng 8.
Khi bắt đầu tôi mới biết công việc không đơn giản. Tôi đi xe
đạp và nhận ra mình ko thể đi đến mỗi cửa hàng rồi để xe bên ngoài và chạy vào
chỉ để….phát tờ rơi và xin danh thiếp.
Hơn nữa còn có rất nhiều cửa hàng không có chỗ để giữ xe,
tôi không muốn rơi vào cảnh “làm chưa biết được nhiêu mà lại bị mất xe”, hơn nữa
tốc độ sẽ chậm.
Tôi tính toán và quyết định sẽ gửi xe tại điểm đầu đường thuận
lợi, rồi tôi sẽ đi 1 vòng hết 1 bên đường sau đó vòng lên lại mặt đường bên kia
theo hình chữ U –trở lại điểm xuất phát, lấy xe và đi về.
Nhưng ngày đầu tiên tôi đã lầm với khả năng chịu đựng của
mình, chỉ sau khoảng 1,5 giờ “phát thử” tôi đã kiệt sức vì ngoài đường thì bụi,
trời thì nắng nóng và gần như không có mái che, số phiếu nặng đeo lâu thì ngày
càng nặng hơn. Tôi quyết định dừng lại, xách đống phiếu đạp xe về nhà và…tạm nghỉ.
Chiều hôm đó, bỏ bớt phiếu ở nhà, tôi lại xách xe ra và quay
lại phục thù con đường. Khi phải đi vào cửa hàng tôi rất ngại, vì mình chỉ phát
tờ rơi, quần áo thì xềnh xoàng, mồ hôi nhễ nhại, các shop trên đường CMT8 chủ yếu
là thời trang và quần áo khá sạch sẽ, 1 số shop có cửa kính nhìn rất kín đáo và
“khó vào”.


Hàng loạt cửa hàng thời trang trên đương CMT8
Lúc đầu còn lưỡng lự, ngài ngại, nhưng dần dà tôi “chai mặt”
và chả sợ gì cả, cứ vào chào hỏi vui vẻ, phát tờ rơi rồi xin cái danh thiếp - hầu
như cửa hàng nào cũng có. Một số cửa hàng có máy lạnh, đèn vàng, sàn được lót vải
hoặc bằng gỗ trông rất sang trọng, mỗi lần vào là tôi như được “sống lại” vì
mát…
Đôi khi tôi cũng gặp được một bạn nhân viên bán hàng hay cô
chủ nào đó rất xinh xắn, ăn mặc nữ tính, nói chuyện nhỏ nhẹ làm mình quên cả mệt
mỏi. Dần dần tôi quen và chẳng còn ngại cửa hàng nào cả. Và đây cũng là một
trong những điều quý giá công việc này dạy cho tôi – tôi không e ngại sợ bị từ
chối – và thấm nhuần tư tưởng “just do it”.
Những ngày đầu là mệt mỏi nhất, sau đó tôi bắt đầu quen và cảm
thấy đi nhanh và khỏe hơn. Trung bình một ngày tôi phải đi bộ từ 6-8 tiếng để
có thể “đột nhập” vào hết khoảng 300 đến 400 cửa hàng.
Tính ra mỗi cửa hàng tôi chỉ có khoảng 1 phút 30 giây để đi đến, vào và ra. Ngày đầu tiên tôi mất 10 tiếng cả đi phát lẫn về nhà. Những cửa hàng ko có danh thiếp hoặc đóng cửa thì tôi phải đứng lại để ghi địa chỉ, thông tin, số điện thoại từ bảng hiệu của họ.
Tính ra mỗi cửa hàng tôi chỉ có khoảng 1 phút 30 giây để đi đến, vào và ra. Ngày đầu tiên tôi mất 10 tiếng cả đi phát lẫn về nhà. Những cửa hàng ko có danh thiếp hoặc đóng cửa thì tôi phải đứng lại để ghi địa chỉ, thông tin, số điện thoại từ bảng hiệu của họ.
Bắt đầu từ 8 giờ sáng là lúc các shop bắt đầu mở cửa, tôi
mang theo cơm trưa, tiện đường ở đâu thì ăn ở đó, có khi là ngay trước cửa hàng
đang nghỉ, hôm là tại quán nước nhỏ đơn sơ trong hẻm chỉ với cái ghế và bàn bằng
nhựa màu đỏ sẫm có in hình bàn cờ tướng trên đó….
Có hôm tôi rất tủi thân, vì trời nóng tay tôi chảy mồ hôi,
chiếc hộp cơm bằng nhựa hình tròn mẹ làm cho tôi quá trơn, tôi ko mở nắp ra được
– đến lúc mở ra lại thấy cơm chuẩn bị từ sáng đã vón thành 1 cục cứng ngắc – thức
ăn có vài miếng rau muống với lát cá mẹ kho.
Tôi mệt, đồ ăn thì khô và nguội, tôi không hiểu tại sao mình
phải cực khổ như thế này – nhưng nghĩ lại – đây chỉ một chút thử thách “nho nhỏ”
của công việc “nho nhỏ” đầu tiên của tôi. Tôi luôn tin tưởng bản thân mình khi
gặp khó khăn sẽ trở nên mạnh mẽ – tin rằng mình không ngán điều gì – cớ sao miếng
ăn như miếng cơm miếng cá lại làm tôi nhụt trí.
Tự mình động viên, tôi ráng nuốt hết cơm cho có sức – và lại tiếp tục hành trình của mình – không hề mệt mỏi.
Tự mình động viên, tôi ráng nuốt hết cơm cho có sức – và lại tiếp tục hành trình của mình – không hề mệt mỏi.
Với tôi, công việc này cực nhọc nhất là đi bộ, chịu nóng và
cảm giác chán chường khi phải làm 1 việc lặp đi lặp lại. Những ngày đầu đi về
đôi chân tôi mỏi đến rụng rời – muốn tháo ra vứt đi một chỗ.
Dù tự tin với thể lực của mình, tôi vẫn rất đuối. Những con
đường tôi chinh phục, có những con đường đi cả nửa cây số mới có một cửa hàng –
điển hình là đường Quang Trung. Thực chất, những con đường chị giao cho tôi đều
là những con đường lớn và huyết mạch của thành phố như CMT8, Nguyễn Thị Minh
Khai, Xô Viết Nghệ Tĩnh,….
Ngày đó tôi vẫn nghĩ đó chỉ là công việc phát tờ rơi – nhưng
thực tế tôi cũng đang đi thu thập thông tin dữ liệu của tất cả những cửa hàng
này. Đó cũng là một sản phẩm giá trị và tôi nên được nhận thêm thù lao từ đó.
Sang đến ngày thứ 8 – tôi muốn bỏ cuộc không phải vì công việc
quá mệt – lúc này tôi đã rất khỏe, thay vì những ngày đầu lết bộ 8 tiếng thì
bây giờ tôi chỉ đi trong vòng 6 tiếng là xong. Nhưng tôi ngán nhất là việc quá
cô đơn và phải làm việc này lặp đi lặp lại một cách phát điên. Tôi rủ thằng bạn
thân nhất làm chung để tôi vượt qua 2 ngày cuối cùng.
Mấy ngày tôi lên lấy phiếu, mấy anh chị ở công ty cũng thấy
tôi cực, mặt đen hẳn ra, góc cạnh hơn, lại đi xe đạp, cũng thương và sau đó có
cho tôi làm vài buổi Bonus – đó là tôi được đến các tòa nhà lớn – Building để
phát. Gọi là Bonus vì việc này rất nhàn so với việc đi phát kia của tôi. Vì chỉ
đứng yên 1 chỗ, có thể lựa chỗ tốt,mát mẻ và chỉ phát trong vòng buổi sáng 2 đến
3 giờ nhưng lương thì xấp xỉ và hình như là còn cao hơn.
Kết thúc công việc, tôi được 1 triệu 900 nghìn. Tôi trả thằng
bạn 300 nghìn và giữ 1 triệu 6. Tuy khiêm nhường và ít ỏi – nhưng đó là công việc
đầu tiên tôi lao động và kiếm tiền bằng chính công sức của mình.
Nó khiến tôi hạnh phúc vì tôi biết rằng mình có thể kiếm được
tiền và cũng coi như là chiến thắng nho nhỏ đầu tiên khi mới ra đời.

0 comments:
Đăng nhận xét