TÂY DU KÝ PHIÊN BẢN ĐIỆN ẢNH CỦA THẾ KỶ 21 - CẦN LẮM MỘT KỊCH BẢN XUẤT SẮC



 Tây Du Ký 1986 là bộ phim hè kinh điển thời học sinh của tôi.

17.7.2017

Mỗi năm tôi lại thấy điện ảnh Trung Quốc làm lại Tây Du Ký (TDK) phiên bản điện ảnh hoành tráng. Tôi không phải 1 fan cuồng của bộ TDK 1986 – thậm chí tôi còn chưa bao giờ xem được trọn bộ đơn giản vì tôi không thích bộ film đó lắm – có lẽ là vì vào thời của tôi còn có nhiều bộ film khác hay hơn thế nhưng tôi vẫn rất thích cốt truyện và các nhân vật của bộ film này.

Tôi rất thích mô típ làm film kể lại những câu chuyện cổ tích ngày xưa có nhiều điểm huyền bí phi lý trở thành 1 câu chuyện có lý hấp dẫn vì vậy lần đầu tiên biết có film TDK phiên bản điện ảnh tôi rất thích – vì nghĩ rằng nó sẽ miêu tả chân thực về những bộ film này – Nhưng không, những bộ film điện ảnh về TDK luôn làm tôi thất vọng .

Tôi thấy 4 thầy trò đường tăng là một team rất tốt. Khi xây dựng 1 nhân vật nào đó – tôi muốn nó được xây dựng 1 cách toàn diện, tức là nhân vật được xây dựng với cả 2 mặt – những điều tốt của anh ta và cả những điều xấu.

Tôn Ngộ Không là 1 nhân vật cực kỳ cực kỳ hấp dẫn – có thể nói là điểm nhấn trong tác phẩm cuốn hút người xem. Vì sao ? Ngộ Không là một nhân tài ngàn năm có một, liệu trong thiên địa có được mấy ai có bản lãnh Đại náo thiên cung, là 1 nhân vật đầu đội trời chân đạp đất, dù có phần ngang ngạnh nhưng Ngộ Không có thực tài, cá tính chứ ko đơn giản là kẻ lưu manh, phá phách, có tiếng nhưng ko có miếng .

Nhân vật Tôn Ngộ Không là nguồn cảm hứng sáng tạo bất tận cho truyện tranh và phim ảnh. 

Trong team nhân vật Đường Tăng là người lãnh đạo, đây là 1 người có đạo đức, vì thế luôn định hướng cho nhóm làm những việc hướng thiện. 

Và vì là người lãnh đạo nên tôi thích Đường tăng ở những phiên bản sau này hơn là bản 1986 bởi vì Đường Tăng 1986 có điểm nổi bật là 1 người rất lương thiện, hiền lành, có gương mặt phúc hậu.

Nhưng điều tôi ko thích là vì nhân vật này ko thực tế, bởi vì 1 phần diện mạo quá trắng trẻo như diễn viên Hàn Quốc, 1 phần vì “ Sư phụ “ hơi nhu nhược, với tôi, tôi thích Đường Tăng được xây dựng phải là 1 người từng trải, có lý tưởng, cứng rắn ( cứng nhất team ), phải là 1 người từng trải qua biến cố, biến cố đó phải là 1 điều gì đó trở thành động lực khiến ông muốn đi vào con đường thỉnh kinh gian nan cực khổ sau này. 

Và đặc biệt, tôi muốn khan giả, thính giả, độc giả hay bất cứ ai theo dõi câu truyện đều phải ấn tượng với nhân vật này bởi đức tính quyết đoán, cương trực và kiên định của ông. 

Còn về ngoại hình, tôi thích ông được miêu tả thật nhiều về đôi mắt, một đôi mắt luôn chứa đựng 1 điều gì đó thật xa xăm, thật hoài bão, hãy nhớ rằng câu chuyện của chúng ta có được là vì bắt đầu từ định mệnh và quyết tâm của nhân vật này, về ước mơ của ông, về nghị lực của ông muốn phổ độ chúng sinh, vì muốn đem điều tốt đến cho toàn người dân của mình. 

Về ngoại hình, tôi thích ông được miêu tả: ông có thể là ng không cao lắm , tầm trung bình hơn 1 chút , làn da ngăm, hơi ốm, gương mặt có chút góc cạnh nhưng vẫn thể hiện 1 điều gì đó lương thiện,….Đó là Đường tăng mà tôi mong muốn .

Còn về trư bát giới, tôi muốn đây là nhân vật tạo nhiều cảm xúc nhất cho câu chuyện. 

Đây sẽ là nhân vật làm khán giả cười nhiều nhất, anh ta sẽ tập hợp rất nhiều tính xấu của chúng ta như ham ăn, háo sắc, lười biếng, hay than vãn, ham của, nhát, ta đây,….

Để đôi khi cười hắn chúng ta chợt nhận ra là mình đang cười chính bản thân mình, đây sẽ là nhân vật có phần hơi vô tích sự, dễ thương và có thể là gây họa nhiều nhất cho nhóm nhưng vẫn là 1 phần của nhóm và đôi khi tôi muốn đây là nhân vật chìa khóa giúp nhóm vượt qua khỏi kiếp nạn của mình .

Cuối cùng là Sa tăng, trong hầu hết các phần film tôi cảm thấy nhân vật này thường rất mờ nhạt, tôi không thích thế, tôi muốn nhân vật này có được tiếng nói riêng của mình, anh ta phải có được điều gì đó để lại ấn tượng cho khán giả hơn là chỉ là 1 nhân vật hiền lành, trung thành, tận tụy, ổn định…

Và luôn luôn là người đi cuối cùng của toàn hành trình. Tôi muốn a ấy thể hiện được giá trị của mình vì đôi khi trong cuộc sống của chúng ta cũng có những người luôn âm thầm đi cuối cùng như vậy.

Tôi không hiểu thị hiếu của người dân Trung Hoa bây giờ như thế nào và sự sáng tạo của các đạo diễn, của những nhà làm film và điều gì đã khiến họ tạo nên những phiên bản TDK khi mà Ngộ Không – 1 chú khỉ bất tử biết yêu con người như film ngôn tình, thậm chí đường tăng cũng có….bạn gái. 

Ngoài ra chất lượng kịch bản thật sự ko ấn tượng, có chăng chỉ là họ tập trung vào kỹ xảo, thế nhưng tạo hình và diễn xuất của nhân vật rất nhạt nhẽo, ko ăn khớp với tâm lý và tính cách để bộc lộ, thể hiện toàn bộ nhân vật – nói chung là thật đáng tiếc.

Tây du ký ngoại truyên của Châu Tinh Trì rất thú vị


Cho đến nay thật sự chỉ có 1 phiên bản làm lại của TDK làm tôi khá thích đó là Tây du Ngoại truyện của Châu Tinh Trì (CTT)– mặc dù các nhân vật ko được khắc họa theo kiểu như tôi nói trên nhưng thật sự họ vẫn có màu riêng – rất chất và rất hợp lý.

Mỗi người đều có cái lý riêng của họ để làm điều gì đó, và vì CTT quá nổi tiếng với hài nhảm – và tất nhiên Tây Du Ngoại Truyện của ông cũng có chất hài trong đó nên mọi người có thể nghĩ nó nhảm, nhưng thật sự tôi cảm thấy cốt truyện rất sâu sắc và phải gọi là có trình độ - trình độ khác hẳn với những bộ film khác – Nhân vật Ngộ Không ở bản này thì là 1 tên đại gian ác, lừa lọc, lùn và khó ưa – nhưng vẫn cực kỳ mạnh. 

Đường tăng lúc này vẫn còn trẻ, và như tôi nói, đã yêu và phải trải qua cảm xúc yêu và hiểu được khổ đau bất hạnh trong nhân gian là gì thì mới có quyết tâm sau này. 

Đây là một cốt truyện rất hợp lý nhưng không phải là xuất sắc nhất và Tây Du thế kỷ 21 xứng đáng có những kịch bản như vậy .

Share this:

0 comments:

Đăng nhận xét