TÂM SỰ VỚI MẸ


Hai mẹ con ngồi ăn hủ tiếu.

Mum: “Rồi mày tính bao giờ lấy vợ ?”
Tui: Im lặng
Mum: “ Nhỡ xui xui con @ (Em tui) nó kiếm được thằng nào nó theo rồi mày tính sao ?” 
“Nhà có cái phòng lớn, mày với vợ ở đó, để cái phòng nhỏ cho tao “
Tui: “Rồi bố ở đâu ?”
Mum: “Ổng ở chung với tao”
Tui: Phụt mồm, bắn đồ ăn tung tóe ra bàn. (lý do là 2 người khắc khẩu như lửa với nước, mặt trăng với mặt trời và đã không ở chung với nhau từ rất rất lâu rồi…)
Bình tâm lại 1 chút và trả lời:
“Con ra riêng”
Mum: “Giống thằng T ? “
“Thuê nhà khổ lắm con à, thấy vậy chứ không sướng đâu”
“Hay kiếm tiền làm thêm 1 căn đi, cũng phải trả nợ, khổ lắm”
Đang ăn, mắt mẹ cụp hẳn xuống dưới tô hủ tiếu nhạt nhẽo, giọng gằn gằn, da mặt nhăn nheo, tui biết mẹ không vui, mẹ lo.



Hủ tiếu bà ngoại cho, sợi nhỏ chỉ nấu chung với tép nhỏ, ăn kèm xà lách và nước mắm dằm ớt không bao giờ chán.

….

Tui: “Mẹ à. Con không ở chung với mẹ, không phải vì con ghét mẹ. Con biết mẹ có mình con là con trai à, mẹ muốn giữ con bên cạnh.”

“Nhưng là đàn ông, con phải có chí TỰ LẬP. Mẹ nhìn các cậu của bà ngoại đi. Người nào cũng được ông bà đỡ đần, đầu tư cho đất cho vườn. Đến nay, hơn 10 năm nhìn lại, trừ cậu C, các cậu có ai ăn nên làm ra, tạo dựng được thêm tài sản từ cái cho của ông bà không ?”

“Không! Họ toàn bán đất đi mà ăn dần. Ông bà thật khổ tâm. Con không muốn mình như vậy, và con cũng không thể sống dưới sự bảo bọc của mẹ mãi được."

"Con muốn tự mình cày cuốc, tiết kiệm. Góp gió thành bão, tự dành dụm được tiền cọc, tự mình đi tìm căn hộ, tự mình thương lượng hợp đồng với người ta, tự mình ôm nợ trả nợ, tự mình tính toán, lo toan, tự làm những cái giấy điện giấy nước. Đó là trải nghiệm con phải có. Con muốn tự đứng trên đôi chân của mình.”

“Mẹ yên tâm là con sẽ tìm chỗ ở gần mẹ”.

P/S: Từ đoạn “…” trở xuống toàn là hư cấu, tui không có nói được với mẹ mấy lời hay ho như thế, tôi chỉ lại làm đứa bất hiếu im lặng, lại làm mẹ buồn – rầu.





Share this:

0 comments:

Đăng nhận xét